Ryan Gosling lịch lãm trong bộ vest màu hạt dẻ, bất ngờ ôm hôn đạo diễn của anh trước rất đông phóng viên ảnh và các ngôi sao. Ryan là diễn viên chính trong bộ phim Driver của Nicolas Winding Refn, vào vai một lái xe trình diễn tại Hollywood.
This is featured post 1 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
This is featured post 2 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
This is featured post 3 title
Replace these every slider sentences with your featured post descriptions.Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these with your own descriptions.
Hiển thị các bài đăng có nhãn YAHOO. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn YAHOO. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 24 tháng 5, 2011
Nụ hôn đồng tính gây sốc tại LHP Cannes
Tài tử phim 'The Notebook' và đạo diễn Nicolas Winding Refn hôn môi thắm thiết trên thảm đỏ lễ ra mắt phim 'Drive' trong ngày bế mạc LHP Cannes, 22/5.
Ryan Gosling lịch lãm trong bộ vest màu hạt dẻ, bất ngờ ôm hôn đạo diễn của anh trước rất đông phóng viên ảnh và các ngôi sao. Ryan là diễn viên chính trong bộ phim Driver của Nicolas Winding Refn, vào vai một lái xe trình diễn tại Hollywood.
Ryan Gosling lịch lãm trong bộ vest màu hạt dẻ, bất ngờ ôm hôn đạo diễn của anh trước rất đông phóng viên ảnh và các ngôi sao. Ryan là diễn viên chính trong bộ phim Driver của Nicolas Winding Refn, vào vai một lái xe trình diễn tại Hollywood.
Tại lễ trao giải diễn ra vào tối 22/5, Nicolas đã nhận được giải thưởng danh giá Đạo diễn xuất sắc với bộ phim này.
Ryan Gosling (bên phải) chúc mừng đạo diễn Nicolas Winding.Anh bất ngờ ôm hôn vị đạo diễn đáng kính của mình.Đạo diễn hạnh phúc khi giành giải tại LHP Cannes năm nay.Ryan Gosling điển trai và rất nổi bật trong bộ vest màu hạt dẻ.Ryan từng nổi tiếng với bộ phim tình cảm lãng mạn 'The Notebook' (Nhật ký tình yêu) đóng cặp với người đẹp Rachel McAdams.H.V
Gạo Việt Nam giảm giá vì "nhân tố" Myanmar
Myanmar vừa bỏ lệnh cấm xuất khẩu gạo và dự kiến sẽ xuất khẩu khoảng nửa triệu tấn gạo cấp thấp trong năm nay. Động thái này, cùng với chính sách đẩy mạnh bán gạo tồn kho từ Thái Lan, Pakstan và dự báo sắp tới là Ấn Độ đang gây sức ép lên giá gạo Việt Nam…
Hiệp hội Lúa gạo Myanmar (MRIA) cho biết lệnh cấm xuất khẩu gạo từ 24.2.2011 vừa được Chính phủ nước này dỡ bỏ. Kể từ tháng 5 này, dự kiến thị trường gạo thế giới sẽ tiếp nhận thêm khoảng 500.000 tấn gạo của Myanmar với mức giá cạnh tranh hơn hẳn so với bất kỳ giá gạo của quốc gia xuất khẩu nào. Nhiều dự báo cho thấy, các nước thu nhập thấp ở châu Phi, và kể cả Iraq, Philippines sẽ tìm đến Myanmar mua gạo thay vì Việt Nam, Thái Lan hay Pakistan như các tháng đầu năm nay.
Xuất khẩu thêm khó
Sau khi Myanmar có quyết định xuất khẩu gạo trở lại, giá gạo thế giới giảm ngay tức thì. Gạo 25% tấm của Thái Lan giảm khoảng 5% còn 440 USD/tấn, Việt Nam còn 430- 435 USD, trong khi của Pakistan khoảng 450 USD...
Ông Huỳnh Công Thành, giám đốc công ty Lương thực TP.HCM thừa nhận đang gặp khó khăn ký các hợp đồng mới do giá gạo xuất khẩu giảm. Không chỉ gạo cấp thấp giảm giá, gạo 5% ở mức 470- 475 USD/tấn cho dù đã giảm trên dưới 10 USD so với hồi tháng 4 năm nay cũng rất khó bán.
Ngoài Myanmar, từ đầu năm đến nay, chính sách hạ giá nhằm đẩy hàng tồn kho của Thái Lan cũng gây nhiều khó khăn cho giá gạo Việt Nam. Một nguồn tin từ doanh nghiệp xuất khẩu cho biết, trong quý 1 năm nay, doanh nghiệp Thái Lan nẫng tay trên khá nhiều hợp đồng bán gạo của Việt Nam tại thị trường Indonesia và Philippines.
“Họ hạ giá đến mức không thể thấp hơn cốt để giành bằng được hợp đồng, trong khi giá lúa gạo nội địa của mình quá cao nên doanh nghiệp không thể hạ giá bán được. Thế là mất hợp đồng”, giám đốc một doanh nghiệp xuất khẩu nói.
Giá trong nước sẽ tiếp tục giảm
Chiều 19.5, giá lúa đông xuân ở các tỉnh ĐBSCL xuống mức thấp nhất kể từ đầu vụ, còn 5.700-5.800 đồng/kg; giá gạo lức làm nguyên liệu xuất khẩu giảm 400 - 500 đồng/kg, còn 7.800-7.900 đồng. Một số thương lái cho hay, khoảng hơn một tuần nay, nhiều doanh nghiệp ngưng mua gạo.
“Lãi suất vay cao, hợp đồng mới chưa ký được nên lúc này chúng tôi cân nhắc mua lúa gạo dự trữ”, giám đốc một doanh nghiệp xuất khẩu nói.
Theo hiệp hội Lương thực Việt Nam, trong số hơn 4 triệu tấn gạo có hợp đồng, lũy kế xuất khẩu từ đầu năm đến giữa tháng 5.2011 đạt 2,746 triệu tấn, trị giá 1,3 tỉ USD. Hiện nay, các tỉnh ĐBSCL thu hoạch xong lúa đông xuân và đang gieo sạ vụ hè thu. Việc giá gạo xuất khẩu và nội địa đang có xu hướng giảm và dự báo kéo dài sang vụ hè thu, chắc chắn sẽ gây nhiều khó khăn cho nông dân.
Nhận định thị trường xuất khẩu gạo vụ hè thu, ông Phạm Quang Diệu, chuyên gia công ty cổ phần phân tích và dự báo thị trường Việt Nam (Agromonitor) cũng cho biết, quý 1 năm nay quyền lực của thị trường nằm trong tay nguồn cung - nông dân, nhưng rất có thể đến cuối quý 2 và đầu quý 3, quyền lực sẽ lại chuyển sang tay doanh nghiệp. Theo ông Diệu, thị trường các tháng cuối năm sẽ khó khăn, một phần do chất lượng lúa gạo thấp, phần vì có nhiều nước đẩy mạnh xuất khẩu, nhất là khi Ấn Độ tham gia thị trường.
“Kịch bản giá lúa sẽ thế nào khi tháng 6 trở đi xuất khẩu không thuận lợi trong khi lượng hàng quá dồi dào? Đây rất có thể là một sự dịch chuyển có nhiều khả năng phải trả giá đắt, nhưng lúc đó không phải doanh nghiệp chịu thua thiệt mà sẽ là nông dân”, ông Diệu dự báo thêm.
Hoàng Bảy
Của Cannes lại trả cho… Hollywood
Tay nhà báo Scott Roxborough của The Hollywood Reporter vừa nói trong bài viết mới nhất rằng Cannes bây giờ chán quá, chỉ thấy toàn phỏng vấn mà chẳng thấy không khí lễ hội đâu cả, ít ra phải cỡ như Cối xay gió đỏ của 10 năm trước khi âm nhạc của Fatboy Slim ngập tràn và trên sàn là Nicole Kidman và Ewan McGregor đang nhảy điên cuồng.
Đó là 10 năm trước, còn bây giờ hình như Cannes đang thay đổi.
The Tree of Life - “Cây thành công” của người Mỹ
Và cuối cùng sau câu nói của ông Chủ tịch khả kính Robert De Niro “Chúng tôi đã làm hết sức thì người ta thấy hai bộ phim châu Á và các nữ đạo diễn... biến mất. Chẳng phim châu Á nào được tôn vinh (tất nhiên chỉ đang tính ở hạng mục Cành cọ vàng) và chẳng nữ đạo diễn nào được trao quyền lực như dự đoán.
Trên sân lúc này chỉ còn châu Âu và Hollywood và người chiến thắng cuối cùng, khá bất ngờ, là ông bạn đồng minh thân thiết, Hollywood. The Tree of Life, câu chuyện về một cuộc đời, một cuộc đời chỉ có một lựa chọn để sống, đã được Cannes lựa chọn. Chỉ hơi đáng tiếc, đạo diễn tài danh Terrence Malick đã không có mặt để nhận Cành cọ vàng cao quý ấy.
The Tree of Life, bộ phim tâm linh kể về cuộc sống của một gia đình vào những năm 1950. Bộ phim xoay quanh hành trình cuộc đời của người con cả trong gia đình - Jack - qua những năm tháng ngây thơ của tuổi nhỏ cho đến những năm trưởng thành đau khổ và vỡ mộng khi phải cố gắng hòa thuận với người cha kỹ tính và trầm cảm (Brad Pitt). Cuối cùng, Jack nhận ra bản thân mình là tâm hồn lạc lõng giữa thế giới hiện đại, Jack phải đi tìm câu trả lời về nguồn gốc và ý nghĩa của cuộc sống trong khi vẫn luôn thắc mắc về sự tồn tại của đức tin.
Kirsten Dunst giành giải Nữ diễn viên xuất sắc, thêm một gương mặt Hollywood được vinh danh. Châu Âu tạm hài lòng khi Jean Dujardin trở thành Nam diễn viên xuất sắc trong bộ phim câm đen trắng The Artist và cũng đỡ buồn hơn khi bộ phim Polisse của nữ đạo diễn Maiwen đoạt giải thưởng đặc biệt của BGK.
Nhà sản xuất Bill Pohlad (phải) và Dede Gardner nhận giải Cành cọ vàng cho phim The tree of life do đạo diễn Terrence Malick vắng mặt |
Khi BGK nói tiếng Anh
The Tree of Life sáng ngày 23/5 nhận được hầu như toàn bộ lời khen ngợi của báo chí Anh và Mỹ, tờ thì bảo “xứng đáng”, tờ lại bảo “không thể có lựa chọn khác”, tờ còn tuyên bố “y chang dự đoán” và The Tree of Life(Cây đời) như thể nên đổi tên thành The Tree of Success (Cây thành công). Nhưng phía bên này Đại Tây Dương người Pháp có vẻ không thích thú lắm.
Nhưng sẽ rất ngạc nhiên khi biết rằng trước khi trao giải các tờ báo Mỹ chỉ xếp The Tree of Life ở hạng thứ 3, còn thua cả Le Havre của đạo diễn Phần Lan Aki Kaurismaki. Còn các tờ báo châu Âu (như tờ Première, Positif hay Cahier du Cinéma) chỉ chọn duy nhất một Melancholia (Nỗi u buồn) của đạo diễn bị trục xuất Lars von Trier. Có nghĩa trước giờ trao giải không có một tí Hollywood nào trong dự đoán. Nhưng cho dù không thích (nhiều báo tỏ vẻ xem thường nội dung The Tree of Life không có tí gì là đọng được trong đầu để nhớ nổi), cho dù mỉa mai (BGK toàn là người Mỹ, ngoài ông trùm Rober De Niro còn có thêm Uma Thurman, Jude Law...) thì năm nay nhìn vào ai cũng có thể dễ dàng nhận ra một điều: Hollywood, dù theo bất kỳ cách đánh giá nào, không ít thì nhiều đang gánh đỡ cho Cannes. Mở màn là một bộ phim Mỹ và kết thúc đêm trao giải cũng là một bộ phim của Hollywood. Người Mỹ đang trở lại.
Cannes đang thay đổi tư duy
Nhà phê bình điện ảnh, học giả người Thuỵ Sỹ Christian Jungen trong cuốn sách của ông có tựa đề Hollywood in Cannes đã mô tả những tranh cãi gần như vô tận về sự hiện diện mang tính quảng cáo của các bộ phim bom tấn Mỹ tại Cannes. Mối quan hệ giữa nhà máy sản xuất giấc mơ Mỹ và LHP châu Âu này từ lâu đã có “lịch sử của mối quan hệ yêu-ghét”. Nhưng dường như mối quan hệ yêu-ghét đó đang kết thúc. Cướp biển vùng Caribê phần 4 đã hiện diện tại Cannes, những ngôi sao danh tiếng Hollywood đã đến và mở party thâu đêm (Kirsten Dunst) và giải thưởng đã trao cho người Mỹ bởi một người Mỹ xinh đẹp (Jane Fonda).
“Festival de Cannes sẽ ở đâu trong quãng thời gian 5 năm tới?”, cách đây vài năm, Gilles Jacob Chủ tịch của LHP Cannes đã đưa ra câu hỏi này tại một cuộc họp báo. Ông nhận định, tương lai của nền điện ảnh độc lập và tương lai của các LHP lớn hơn trên thế giới “về thực chất là một và giống nhau”. Và ông thực sự quan ngại đến cả hai (tương lai nói trên). “Điều cuối cùng chúng ta nghe được”, Jacob nói, “rằng nền điện ảnh mà chúng ta yêu mến - ngay thẳng, nguyên bản, độc nhất chỉ điện ảnh, điện ảnh trên mọi phương diện - đang bị khai tử bởi lối tư duy cảnh sát”.
Người Mỹ chiến thắng năm nay ít ra cũng được đón nhận ở một mặt tích cực khác khi trước đây những bộ phim đoạt giải ở Cannes thường sau đó hầu như chẳng còn ai quan tâm đến nó nữa. Đã có rất nhiều thảo luận xung quanh khái niệm rằng các LHP nên trở thành một dạng bảo tàng tạm thời dành cho nghệ thuật điện ảnh nóng - hổi song khó - bán. Bởi, sau internet, các LHP có thể trở thành cách thức quan trọng nhất để những nhà làm phim độc lập đưa tác phẩm của họ đến với một tầng lớp khán giả. Khi mà điện ảnh đang chuyển hướng sang DVD và những kênh truyền hình kỹ thuật số, các bộ phim ngày càng kiếm được ít tiền tại rạp chiếu. Những năm gần đây, các bộ phim giành giải thưởng cao quý nhất ở Cannes - Cành cọ vàng - thật sự phải lo lắng về sự sụt giảm khán giả tại các phòng chiếu. Thật kinh ngạc khi những bộ phim được chọn tại các LHP ở mọi nơi trên thế giới hầu như không kiếm được tiền. Và người ta cũng lo rằng những bộ phim do các siêu sao phim độc lập như Ken Loach, anh em nhà Dardenne hay Gus Van Sant, làm đạo diễn cũng sẽ có chung số phận. Sau khi LHP kết thúc, nhiều bộ phim trong số đó đều đặn rơi vào quên lãng. Nhiều phim còn chẳng bao giờ được đem ra công chiếu tại rạp, mà thay vào đó chuyển thẳng sang DVD. Thậm chí, luôn có những bộ phim được đánh giá cao về phẩm chất nghệ thuật song lại bị công chúng hắt hủi, kể cả một vài bộ phim từng chiến thắng tại Cannes.
Và chính vì thế người ta đang trả lời câu hỏi này trong năm nay một cách rất Mỹ, The Tree of Life và nó hoàn toàn khác với bộ phim Thái Lan được trao năm trước và nhiều người đã đánh giá “khác hơn rất nhiều”, ở nội dung và cả cách tiếp cận khán giả. Cannes bao nhiêu thập niên qua được xem là đối trọng đáng gờm nhất của Oscar giờ đang thay đổi tư duy? Cuộc chiến quan điểm giữa Cannes và Hollywood tồn tại bao nhiêu thập niên nay vẫn chưa có câu trả lời: Nghệ thuật cần khán giả hay nghệ thuật cần vừa đủ khán giả.
Nhiều người đang sợ Cannes bắt đầu tách khỏi quan điểm bản chất khi hướng về công chúng hơn là những bộ phim nghệ thuật. Liệu có phải là một hướng đi mới tích cực hơn hay sau này sẽ lại có người thở dài mà nói rằng “Của Cannes hãy trả lại cho Cannes”, lúc ấy quay đầu có còn là bờ?
Các giải thưởng chính tại LHP Cannes lần thứ 64 * Phim truyện: - Cành Cọ Vàng: The Tree of Life - Terrence Malick - Giải thưởng lớn: The Kid with the Bike - Jean-Pierre và Luc Dardenne;Once Upon A Time In Anatolia - Nuri Bilge Ceylan - Đạo diễn xuất sắc: Nicolas Winding Refn (Drive) - Nam diễn viên xuất sắc: Jean Dujardin (The Artist) - Nữ diễn viên xuất sắc: Kirsten Dunst (Melancholia) - Kịch bản hay nhất: Joseph Cedar (Footnote) - Giải thưởng của ban giám khảo: Polisse - Maiwenn Le Besco - Giải Phim đầu tay: Las Acacias - Pablo Giorgelli * Phim ngắn: - Càng Cọ Vàng: Cross Road Country- Maryna Vroda |
Nguyên Minh
Điện ảnh Mỹ lên ngôi tại Cannes
Bộ phim The tree of life (Gốc cây nhân sinh) của đạo diễn Mỹ Terrence Malick đã đoạt giải Cành cọ vàng hạng mục phim xuất sắc nhất LHP Cannes lần thứ 64.
Đêm bế mạc và trao giải LHP Cannes 2011 đã diễn ra vào tối 22.5 (giờ địa phương) tức rạng sáng 23.5 (giờ VN).
Tài năng và khiêm tốn
Bộ phim thứ 5 trong sự nghiệp đạo diễn 41 năm của Terrence Malick (68 tuổi) đã chinh phục hoàn toàn Ban giám khảo LHP Cannes 2011. Không làm nhiều phim nhưng mỗi khi xuất hiện, Terrence Malick luôn tạo nên những khác biệt cho tác phẩm của mình. Và The tree of life là một điển hình.
Phim chuyển tải câu chuyện giao thoa giữa các thế hệ với diễn xuất của 2 ngôi sao Brad Pitt và Sean Penn, kể về cuộc sống của một gia đình vào những năm 1950. Hành trình cuộc đời người con trai cả Jack (do Hunter McCracken đóng lúc trẻ và Sean Penn khi trưởng thành) trải dài từ những tháng năm ngây thơ của tuổi trẻ đến lúc trưởng thành trong đau khổ, tuyệt vọng, bằng mọi cách nối lại mối quan hệ hòa thuận với người cha khó tính, bị trầm cảm (Brad Pitt). Jack bôn ba trên con đường tìm lại bản ngã, tìm lại cội nguồn với tâm hồn lạc lõng giữa việc xác tín về sự tồn tại và niềm tin. “Quá khó để chúng tôi quyết định trao Cành cọ vàng cho phim nào. Tuy nhiên The tree of life hội đủ các yếu tố đẩy bộ phim lên đỉnh cao và hoàn toàn xứng đáng đoạt giải”, Trưởng ban giám khảo LHP Cannes 2011 Robert de Niro nhận định.
“Một người đầy tài năng nhưng vô cùng khiêm tốn, nhút nhát. Terrence Malick luôn chân thành, mong muốn sáng tạo để chuyển tải thông điệp qua những tác phẩm nghệ thuật. Ông thích giữ cuộc sống riêng tư, lòng tự trọng và không bao giờ ham tôn vinh cái tôi hay được vuốt ve bằng sự nổi tiếng”, nhà sản xuất phim The tree of life - Bill Pohlad đã phát biểu khi bước lên sân khấu cùng Jane Fonda nhận giải Cành cọ vàng thay cho Terrence Malick do ông vắng mặt.
32 năm từ lần Terrence Malick nhận giải Đạo diễn xuất sắc nhất tại LHP Cannes 1979 với phim Days of heaven (Những ngày ở thiên đường), phải đợi đến 7 năm, sau khi bộ phim Fahrenheit 9/11 của đạo diễn Michael Moore đoạt Cành cọ vàng, điện ảnh Mỹ mới có dịp lên ngôi tại Cannes. Lặng lẽ, kín đáo và không bao giờ bốc đồng, nhưng những tác phẩm của Terrence Malick luôn để lại dấu ấn trong lòng khán giả. Khi The tree of life dự LHP Cannes, giới phê bình và cả dân cá cược đều tiên đoán phim ông sẽ thắng giải.
Đan Mạch cũng thắng
Một sự an ủi cho đạo diễn “vạ miệng” Lars von Trier và đất nước Đan Mạch khi nữ diễn viên người Mỹ Kirsten Dunst trong phim của ông (Melancholia) đoạt giải Nữ diễn viên xuất sắc nhất, còn nhà làm phim Đan Mạch Nicolas Winding Refn đoạt giải Đạo diễn xuất sắc nhất với phim Drive (Đua xe với tử thần). Melancholia đưa ra cái nhìn bi quan hơn The tree of life về cuộc sống dù cả hai đều khắc họa rõ nét triết lý: biết đủ là đủ trong một đời sống lặng lẽ để giữ bình yên cho tâm hồn. “Đây là vinh dự lớn, có thể chỉ đến duy nhất một lần trong đời diễn viên. Cám ơn các bạn. Cám ơn Ban tổ chức LHP Cannes vẫn tiếp tục cho Melancholia dự tranh. Cám ơn đạo diễn Lars von Trier đã cho tôi có cơ hội tham gia phim này”, diễn viên Kirsten Dunst phát biểu.
Điện ảnh Pháp được tôn vinh với giải Nam diễn viên xuất sắc nhất trao cho Jean Dujardin (phim The artist - Nghệ sĩ) và phim Polisse (Nhóm điều tra) của nữ đạo diễn Maiwenn Le Besco đoạt giải Ban giám khảo (Jury Prize). Điện ảnh châu Á trắng tay tại Cannes ở các hạng mục quan trọng.
Đỗ Tuấn
Bài học cảnh giác sau vụ chìm tàu Dìn Ký
"Trong sự cố chìm tàu du lịch 2 tầng Dìn Ký có một phần lỗi của chính những nạn nhân, tất nhiên trừ các cháu bé. Sự tự ý thức về các mối nguy và những tình huống nguy hiểm khi quyết định tham gia một hoạt động, sự kiện nào đó dường như vẫn chưa tồn tại trong mỗi chúng ta".
Dưới đây là bài viết của bác sĩ Quản Hồng Đức, Công ty Dòng Kẻ ở TP HCM, dành riêng cho VnExpress.net.
Nơi chúng ta đang sống, mỗi ngày qua đi lại chứng kiến những nỗi đau khi mất những người thân vì tai nạn hoặc sự cố. Ngày 19/10/2010, cả nước đã rơi nước mắt khi chứng kiến 19 người chết tức tưởi và tuyệt vọng trong chiếc xe khách bị lũ cuốn trôi ở Hà Tĩnh.
6 tháng sau nước mắt lại tiếp tục rơi khi 16 con người bỏ xác nơi đáy sông Sài Gòn khi tham dự một buổi tiệc trên con tàu định mệnh. Cả hai vụ tai nạn khác nhau về hoàn cảnh xảy ra nhưng lại giống nhau lắm vì đã cướp đi mạng sống của rất nhiều người cùng một lúc, đều xảy ra trong hoàn cảnh mưa gió bão bùng và các nạn nhân đều chết vì ngạt nước.

Sẽ không bao giờ là muộn màng với chúng ta, những người còn đang sống trong thế giới thực này, để học những bài học quý giá sau mỗi sự cố, tai nạn. Cùng với sự theo dõi các hành động khắc phục hậu quả chìm tàu du lịch Dìn Ký, dưới góc nhìn về quản lý an toàn lấy phương châm “chủ động phòng tránh thì tốt hơn là khắc phục hậu quả”, tôi xin đưa ra một vài ý kiến chuyên môn để mọi người cùng suy ngẫm:
Ý kiến 1: Đối với chúng ta - những người sử dụng dịch vụ do người khác cung cấp
Trong sự cố chìm tàu du lịch 2 tầng Dìn Ký có một phần lỗi của chính những nạn nhân, tất nhiên trừ các cháu bé. Sự tự ý thức về các mối nguy và những tình huống nguy hiểm khi quyết định tham gia một hoạt động, sự kiện nào đó dường như vẫn chưa tồn tại trong mỗi chúng ta.
Nhiều năm làm công tác quản lý an toàn trong sản xuất, tôi nhận thấy điều này thậm chí vẫn còn chưa tồn tại trong ý thức của hầu hết công nhân, trong khi môi trường lao động vẫn được hiểu là nơi của những mối nguy và sự nguy hiểm. Vì như vậy nên hệ quả là khi bước chân từ nơi làm việc ra cuộc sống đời thường, tham dự vào các hoạt động cộng đồng thì sự tự ý thức về các mối nguy, tự đánh giá các rủi ro trước khi quyết định tham dự dường như không tồn tại trong danh sách “những việc cần chuẩn bị, hoặc cần làm”.
Một thói quen nguy hiểm nữa là hầu như chúng ta mặc định việc kiểm tra, đánh giá an toàn và phương án xử lý sự cố khẩn cấp là việc của những người mà chúng ta trả tiền để mua dịch vụ do họ cung cấp. Chính vì thói quen đó mà ta “hồn nhiên” giao phó tính mạng của chính bản thân, của cả gia đình cho họ. Thậm chí thói quen đó “giết chết” sự đòi hỏi chính đáng của chúng ta - những người đang sử dụng dịch vụ khi phát hiện hoặc cảm nhận thấy có nguy hiểm đang đến gần.
Người nước ngoài có một thói quen rất đáng học tập, đó là kiểm tra thời tiết tại khu vực mà họ dự định sẽ đến. Các quyết định tạm dừng hoặc chuyển địa điểm đến sẽ được đưa ra nếu thời tiết khu vực đến không thuận lợi hoặc có thể nguy hiểm.
TP HCM đang bước vào mùa mưa và thời tiết thường diễn biến phức tạp vào buổi chiều tối trong suốt những ngày vừa qua. Việc tổ chức tiệc sinh nhật trên du thuyền sẽ không phải là một quyết định sáng suốt. Bữa tiệc đó có thể sẽ không vui nếu trời có mưa và trong trường hợp này thì điều tồi tệ nhất đã xảy ra: mưa gió lớn làm lật và chìm thuyền.
Mỗi buổi tối khi có dịp đi trên đường Tôn Đức Thắng, Q.1, TP HCM, chúng ta được chiêm ngưỡng những con tàu du lịch lấp lánh ánh đèn, đầy ắp tiếng nhạc ngược xuôi đưa khách ăn tối và thưởng ngoạn trên sông Sài Gòn.
Tôi chắc chắn trong suy nghĩ của chúng ta những hình ảnh đó đại diện cho sự xa xỉ, lãng mạn, nhưng ít ai nghĩ rằng có những nguy cơ tiềm ẩn, thậm chí có thể gây chết người trong các hoạt động như vậy. Và vì thế, khi đặt chân lên cầu tàu sẽ chẳng ai tự hỏi liệu có an toàn không? Khi đang dùng những bữa tối với ánh đèn và rượu vang trên boong tàu sẽ chẳng ai tự hỏi áo phao đang ở đâu?
Và vì thế, khi trời không chiều lòng người thì phần thua luôn là con người với những mất mát và nước mắt. Và đến bao giờ nước mắt mới thôi rơi cho những người thân bị nạn?
Ý kiến 2: Đối với những người cung cấp dịch vụ
Tôi muốn đề cập đến trách nhiệm của đơn vị quản lý tàu du lịch 2 tầng Dìn Ký là Khu du lịch xanh Dìn Ký (Bình Dương). Có quá nhiều sai sót của đơn vị quản lý con tàu và cũng có quá nhiều những lỗ hổng lớn trong khâu quản lý của địa phương.
Qua điều tra ban đầu, lái tàu Lê Văn Đức đã không xuất trình được bằng lái. Khách du lịch khi bước chân lên cầu tàu và thưởng ngoạn vẻ đẹp của sông Sài Gòn, có ai biết được vị thuyền trưởng kia lại không hề có bằng lái điều khiển con tàu. Thuyền trưởng không bằng lái thì ai dám khẳng định các nhân viên phục vụ được đào tạo các kỹ năng để có thể xử lý khi có tình huống khẩn cấp. Đó là chưa kể các nhân viên thậm chí còn mắc phải những sai lầm chết người khi cố gắng xử lý một tình huống khẩn cấp phát sinh.
Ông bà ta có câu “ngu si cộng với nhiệt tình sẽ thành phá hoại”. Câu nói đùa này vô tình lại rất đúng trong trường hợp này, khi mà kết cấu tàu thiếu an toàn do đã được cải tiến, sửa chữa và nâng cấp thành tàu du lịch (tàu có mái lợp, phần nổi cao khoảng 6 m trong khi phần chìm dưới nước chỉ khoảng 1 m, chiều ngang rất hẹp, có nhiều vách ngăn…). Nhân viên khi thấy mưa tạt đã đóng kín tất cả các cửa và con tàu trở thành bức tường di động hứng gió trong khi đang chênh vênh trên sông Sài Gòn.
Thiết kế tàu mất an toàn, đã hết hạn kiểm định từ tháng 2, nhân viên không được đào tạo và thuyền trưởng không có bằng lái. Tất cả các yếu tố đó cùng với một tình huống bất ngờ xảy ra ngoài dự kiến con người là mưa to, gió lớn, thì tai nạn xảy ra là điều khó tránh khỏi.
Có một điểm rất đáng lưu ý là trong hầu hết các tai nạn người thiệt mạng bao giờ cũng là các “thượng đế” còn nhân viên và lái tàu đều thoát. Điều này cho thấy các “thượng đế” hoàn toàn bị động trong việc đối phó với các tình huống nguy hiểm khi xảy ra.
Năm 2006 khi tôi còn đang làm việc cho một tập đoàn nước ngoài sản xuất hàng tiêu dùng tại Việt Nam, có một đoàn khách nước ngoài đến thăm và làm việc tại công ty và được mời bữa tối trên một du thuyền du lịch trên sông Sài Gòn. Người quản lý chiếc du thuyền đã không giấu được sự bực tức khi tôi yêu cầu được xuống tàu kiểm tra an toàn và áo phao vào buổi chiều hôm đó. Vị quản lý này thậm chí đã nổi cáu khi chúng tôi yêu cầu nhân viên quản lý phải hướng dẫn an toàn cho toàn bộ khách nước ngoài trước khi bữa tối thực sự bắt đầu.
Thảm họa đã xảy ra và cho dù có phân tích nguyên nhân, xét xử người có lỗi bằng các hình thức thì cũng không thể trả lại mạng sống cho 16 nạn nhân, không thể làm vơi đi nỗi đau của 16 gia đình. Nhưng đó là những việc mà chúng ta phải làm và phải làm đến nơi đến chốn với mục đích duy nhất là ngăn ngừa những thảm họa tương tự để người Việt Nam không còn phải rơi nước mắt vì người thân bị nạn.
Cho phép tôi được kết thúc bài viết này bằng việc đưa ra mô hình tháp tai nạn. Hình tháp này truyền tải một thông điệp rằng: Mọi tai nạn và sự cố đều bắt nguồn từ những hành vi không an toàn hoặc những mối nguy hiểm tiềm ẩn mà không được phát hiện. Và mọi tai nạn và sự cố đều có thể dẫn đến chết người. Những hành vi không an toàn hoặc những mối nguy hiểm tiềm ẩn không đươc phát hiện được ví như phần chìm của một tảng băng và phần chìm này vô cùng lớn. Phần nổi của tảng băng được ví như hình ảnh của những tai nạn và sự cố, nó rất nhỏ so với phần chìm và vì thế con người thường dễ bỏ qua. Và phần đỉnh tảng băng chính là những tai nạn chết người.
Tôi sẽ vẽ hình tháp tai nạn này với các thông tin liên quan đến vụ chìm tàu du lịch Dìn Ký như một cách để chúng ta hiểu rõ những việc gì cần phải làm để phòng tránh tai nạn và sự cố xảy ra.
Dưới đây là bài viết của bác sĩ Quản Hồng Đức, Công ty Dòng Kẻ ở TP HCM, dành riêng cho VnExpress.net.
| "Giá như mỗi con người có trách nhiệm hơn với tính mạng và sự an toàn của bản thân, tôn trọng tính mạng và sự an toàn của đồng loại, thì ít ra những cái chết nếu xảy ra cũng sẽ đỡ oan uổng hơn hoặc thậm chí hoàn toàn có thể phòng tránh được". |
6 tháng sau nước mắt lại tiếp tục rơi khi 16 con người bỏ xác nơi đáy sông Sài Gòn khi tham dự một buổi tiệc trên con tàu định mệnh. Cả hai vụ tai nạn khác nhau về hoàn cảnh xảy ra nhưng lại giống nhau lắm vì đã cướp đi mạng sống của rất nhiều người cùng một lúc, đều xảy ra trong hoàn cảnh mưa gió bão bùng và các nạn nhân đều chết vì ngạt nước.
Nỗi đau của người thân trong vụ tai nạn chìm tàu nhà hàng Dìn Ký khiến 16 người thiệt mạng. Ảnh: Nguyệt Triều.
Chắc hẳn rất nhiều người sẽ nghĩ rằng những nạn nhân của hai vụ tai nạn đều là những người không may mắn, vì họ chết bởi những yếu tố thời tiết và bất khả kháng như mưa gió, lũ lụt… Vẫn biết rằng trời luôn không chiều lòng người, nhưng giá như mỗi con người có trách nhiệm hơn với tính mạng và sự an toàn của bản thân, tôn trọng tính mạng và sự an toàn của đồng loại thì ít ra những cái chết nếu xảy ra cũng sẽ đỡ oan uổng hơn hoặc thậm chí hoàn toàn có thể phòng tránh được.Sẽ không bao giờ là muộn màng với chúng ta, những người còn đang sống trong thế giới thực này, để học những bài học quý giá sau mỗi sự cố, tai nạn. Cùng với sự theo dõi các hành động khắc phục hậu quả chìm tàu du lịch Dìn Ký, dưới góc nhìn về quản lý an toàn lấy phương châm “chủ động phòng tránh thì tốt hơn là khắc phục hậu quả”, tôi xin đưa ra một vài ý kiến chuyên môn để mọi người cùng suy ngẫm:
Ý kiến 1: Đối với chúng ta - những người sử dụng dịch vụ do người khác cung cấp
Trong sự cố chìm tàu du lịch 2 tầng Dìn Ký có một phần lỗi của chính những nạn nhân, tất nhiên trừ các cháu bé. Sự tự ý thức về các mối nguy và những tình huống nguy hiểm khi quyết định tham gia một hoạt động, sự kiện nào đó dường như vẫn chưa tồn tại trong mỗi chúng ta.
Nhiều năm làm công tác quản lý an toàn trong sản xuất, tôi nhận thấy điều này thậm chí vẫn còn chưa tồn tại trong ý thức của hầu hết công nhân, trong khi môi trường lao động vẫn được hiểu là nơi của những mối nguy và sự nguy hiểm. Vì như vậy nên hệ quả là khi bước chân từ nơi làm việc ra cuộc sống đời thường, tham dự vào các hoạt động cộng đồng thì sự tự ý thức về các mối nguy, tự đánh giá các rủi ro trước khi quyết định tham dự dường như không tồn tại trong danh sách “những việc cần chuẩn bị, hoặc cần làm”.
Một thói quen nguy hiểm nữa là hầu như chúng ta mặc định việc kiểm tra, đánh giá an toàn và phương án xử lý sự cố khẩn cấp là việc của những người mà chúng ta trả tiền để mua dịch vụ do họ cung cấp. Chính vì thói quen đó mà ta “hồn nhiên” giao phó tính mạng của chính bản thân, của cả gia đình cho họ. Thậm chí thói quen đó “giết chết” sự đòi hỏi chính đáng của chúng ta - những người đang sử dụng dịch vụ khi phát hiện hoặc cảm nhận thấy có nguy hiểm đang đến gần.
| Sự cố chết người đã xảy ra có nguyên nhân từ các mối nguy, các hành vi không an toàn và các điều kiện không an toàn do con người tạo ra và bao gồm cả các điều kiện bất lợi do thời tiết. Hậu quả chết người xảy ra không diễn ra tuần tự từ thấp đến cao. Các mối nguy và các hành vi không an toàn đã dẫn đến hậu quả nghiêm trọng ngay lập tức. |
TP HCM đang bước vào mùa mưa và thời tiết thường diễn biến phức tạp vào buổi chiều tối trong suốt những ngày vừa qua. Việc tổ chức tiệc sinh nhật trên du thuyền sẽ không phải là một quyết định sáng suốt. Bữa tiệc đó có thể sẽ không vui nếu trời có mưa và trong trường hợp này thì điều tồi tệ nhất đã xảy ra: mưa gió lớn làm lật và chìm thuyền.
Mỗi buổi tối khi có dịp đi trên đường Tôn Đức Thắng, Q.1, TP HCM, chúng ta được chiêm ngưỡng những con tàu du lịch lấp lánh ánh đèn, đầy ắp tiếng nhạc ngược xuôi đưa khách ăn tối và thưởng ngoạn trên sông Sài Gòn.
Tôi chắc chắn trong suy nghĩ của chúng ta những hình ảnh đó đại diện cho sự xa xỉ, lãng mạn, nhưng ít ai nghĩ rằng có những nguy cơ tiềm ẩn, thậm chí có thể gây chết người trong các hoạt động như vậy. Và vì thế, khi đặt chân lên cầu tàu sẽ chẳng ai tự hỏi liệu có an toàn không? Khi đang dùng những bữa tối với ánh đèn và rượu vang trên boong tàu sẽ chẳng ai tự hỏi áo phao đang ở đâu?
Và vì thế, khi trời không chiều lòng người thì phần thua luôn là con người với những mất mát và nước mắt. Và đến bao giờ nước mắt mới thôi rơi cho những người thân bị nạn?
Ý kiến 2: Đối với những người cung cấp dịch vụ
Tôi muốn đề cập đến trách nhiệm của đơn vị quản lý tàu du lịch 2 tầng Dìn Ký là Khu du lịch xanh Dìn Ký (Bình Dương). Có quá nhiều sai sót của đơn vị quản lý con tàu và cũng có quá nhiều những lỗ hổng lớn trong khâu quản lý của địa phương.
Qua điều tra ban đầu, lái tàu Lê Văn Đức đã không xuất trình được bằng lái. Khách du lịch khi bước chân lên cầu tàu và thưởng ngoạn vẻ đẹp của sông Sài Gòn, có ai biết được vị thuyền trưởng kia lại không hề có bằng lái điều khiển con tàu. Thuyền trưởng không bằng lái thì ai dám khẳng định các nhân viên phục vụ được đào tạo các kỹ năng để có thể xử lý khi có tình huống khẩn cấp. Đó là chưa kể các nhân viên thậm chí còn mắc phải những sai lầm chết người khi cố gắng xử lý một tình huống khẩn cấp phát sinh.
Ông bà ta có câu “ngu si cộng với nhiệt tình sẽ thành phá hoại”. Câu nói đùa này vô tình lại rất đúng trong trường hợp này, khi mà kết cấu tàu thiếu an toàn do đã được cải tiến, sửa chữa và nâng cấp thành tàu du lịch (tàu có mái lợp, phần nổi cao khoảng 6 m trong khi phần chìm dưới nước chỉ khoảng 1 m, chiều ngang rất hẹp, có nhiều vách ngăn…). Nhân viên khi thấy mưa tạt đã đóng kín tất cả các cửa và con tàu trở thành bức tường di động hứng gió trong khi đang chênh vênh trên sông Sài Gòn.
Thiết kế tàu mất an toàn, đã hết hạn kiểm định từ tháng 2, nhân viên không được đào tạo và thuyền trưởng không có bằng lái. Tất cả các yếu tố đó cùng với một tình huống bất ngờ xảy ra ngoài dự kiến con người là mưa to, gió lớn, thì tai nạn xảy ra là điều khó tránh khỏi.
Mối nguy hành vi, điều kiện không an toàn: 1. Thuyền trưởng không có bằng lái. 2. Thuyền du lịch 2 tầng đã hết hạn kiểm định.3. Nhân viên không được đào tạo kỹ năng xử lý khi có sự cố khẩn cấp.4. Thuyền du lịch được thiết kế không an toàn, không có khả năng đứng vững khi gặp thời tiết bất lợi.5. Nhân viên phục vụ đóng toàn bộ cửa khi trời đổ mưa. Điều này làm con thuyền trở thành “bức tường hứng gió” và là nguyên nhân gây lật thuyền.6. Đơn vị quản lý thuyền du lịch không lường trước các yếu tố bất lợi về thời tiết vẫn cho phép thuyền rời bến.7. Đơn vị quản lý đường sông tỉnh Bình Dương đã không kiểm tra xử lý vi phạm (hết hạn kiểm định, bến đỗ không được phép, bằng lái của thuyền trưởng).8. Các du khách không ý thức được các mối nguy hiểm khi thực hiện du lịch trên sông nước.9. Các cảnh báo an toàn trước đó (khu vực bến có luồng xoáy sâu 20 mét).10. Các yếu tố bất lợi thời tiết (mưa to và gió lớn). |
Có một điểm rất đáng lưu ý là trong hầu hết các tai nạn người thiệt mạng bao giờ cũng là các “thượng đế” còn nhân viên và lái tàu đều thoát. Điều này cho thấy các “thượng đế” hoàn toàn bị động trong việc đối phó với các tình huống nguy hiểm khi xảy ra.
Năm 2006 khi tôi còn đang làm việc cho một tập đoàn nước ngoài sản xuất hàng tiêu dùng tại Việt Nam, có một đoàn khách nước ngoài đến thăm và làm việc tại công ty và được mời bữa tối trên một du thuyền du lịch trên sông Sài Gòn. Người quản lý chiếc du thuyền đã không giấu được sự bực tức khi tôi yêu cầu được xuống tàu kiểm tra an toàn và áo phao vào buổi chiều hôm đó. Vị quản lý này thậm chí đã nổi cáu khi chúng tôi yêu cầu nhân viên quản lý phải hướng dẫn an toàn cho toàn bộ khách nước ngoài trước khi bữa tối thực sự bắt đầu.
Thảm họa đã xảy ra và cho dù có phân tích nguyên nhân, xét xử người có lỗi bằng các hình thức thì cũng không thể trả lại mạng sống cho 16 nạn nhân, không thể làm vơi đi nỗi đau của 16 gia đình. Nhưng đó là những việc mà chúng ta phải làm và phải làm đến nơi đến chốn với mục đích duy nhất là ngăn ngừa những thảm họa tương tự để người Việt Nam không còn phải rơi nước mắt vì người thân bị nạn.
Cho phép tôi được kết thúc bài viết này bằng việc đưa ra mô hình tháp tai nạn. Hình tháp này truyền tải một thông điệp rằng: Mọi tai nạn và sự cố đều bắt nguồn từ những hành vi không an toàn hoặc những mối nguy hiểm tiềm ẩn mà không được phát hiện. Và mọi tai nạn và sự cố đều có thể dẫn đến chết người. Những hành vi không an toàn hoặc những mối nguy hiểm tiềm ẩn không đươc phát hiện được ví như phần chìm của một tảng băng và phần chìm này vô cùng lớn. Phần nổi của tảng băng được ví như hình ảnh của những tai nạn và sự cố, nó rất nhỏ so với phần chìm và vì thế con người thường dễ bỏ qua. Và phần đỉnh tảng băng chính là những tai nạn chết người.
Tôi sẽ vẽ hình tháp tai nạn này với các thông tin liên quan đến vụ chìm tàu du lịch Dìn Ký như một cách để chúng ta hiểu rõ những việc gì cần phải làm để phòng tránh tai nạn và sự cố xảy ra.
Quản Hồng Đức
Chân dung ông trùm xã hội đen Bạc Liêu
Thạch Quang thường mặc bộ đồ rằn ri, bộ dạng ngổ ngáo ngồi trên xe Jeep, vung tay tiêu tiền bao gái tại các nhà hàng sang trọng. Khám xét nơi ở của Quang, cảnh sát thu nhiều súng, lựu đạn, búa, mã tấu, dao tự chế.
Tại cuộc họp báo ngày 23/5, Công an tỉnh Bạc Liêu cho biết, Thạch Quang (43 tuổi) có nhiều tiền án, tiền sự về hành vi gây rối trật tự công cộng, cố ý gây thương tích. Hắn tập hợp dưới trướng nhiều đệ tử đi đòi nợ thuê; bảo kê trường gà, sòng bài. Quang thường mang vũ khí, ngồi nghênh ngang trên xe Jeep, mặc đồ rằn ri và bên cạnh luôn có bồ trẻ...
Sau nhiều ngày theo dõi, ban chuyên án được lập, do trung tá Châu Quốc Huy (Chánh Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra) chỉ huy nhằm bắt giữ kẻ cầm đầu băng nhóm hoạt động mang tính chất “xã hội đen” này.
Khám nơi ở và làm việc của can phạm, nhà chức trách thu 3 khẩu súng R15 và Col 45, một khẩu K54 cùng lựu đạn, hàng trăm viên đạn và nhiều búa, mã tấu, dao tự chế... Đặc biệt trong "kho hàng nóng" của hắn có một khẩu súng K54 được làm giả y như thật.
Từ lời khai của tên “trùm” này, ngày 23/5 Cơ quan quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bạc Liêu bắt tiếp Trần Văn Hưng (34 tuổi, phường Nhà Mát, thành phố Bạc Liêu) cùng Nguyễn Nguyên (44 tuổi) về hành vi tàng trữ vũ khí trái phép.
Liên quan vụ việc, trước đó cảnh sát còn bắt 3 người trong nhóm của Thạch Quang là Lý Sa Phal, Trịnh Hoàng Nghĩa (52 tuổi) và Nguyễn Minh Trực (36 tuổi) để điều tra hành vi cưỡng đoạt tài sản, cố ý gây thương tích và tàng trữ vũ khí trái phép.
Chiều 23/5, Phó chủ tịch UBND tỉnh Bạc Liêu Lê Thị Ái Nam đã tặng bằng khen cho ban chuyên án đồng thời thưởng 10 triệu đồng.
Thiên Phước
Tại cuộc họp báo ngày 23/5, Công an tỉnh Bạc Liêu cho biết, Thạch Quang (43 tuổi) có nhiều tiền án, tiền sự về hành vi gây rối trật tự công cộng, cố ý gây thương tích. Hắn tập hợp dưới trướng nhiều đệ tử đi đòi nợ thuê; bảo kê trường gà, sòng bài. Quang thường mang vũ khí, ngồi nghênh ngang trên xe Jeep, mặc đồ rằn ri và bên cạnh luôn có bồ trẻ...
| Thạch Quang bị điều tra nhiều tội danh. |
Sau nhiều ngày theo dõi, ban chuyên án được lập, do trung tá Châu Quốc Huy (Chánh Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra) chỉ huy nhằm bắt giữ kẻ cầm đầu băng nhóm hoạt động mang tính chất “xã hội đen” này.
Khám nơi ở và làm việc của can phạm, nhà chức trách thu 3 khẩu súng R15 và Col 45, một khẩu K54 cùng lựu đạn, hàng trăm viên đạn và nhiều búa, mã tấu, dao tự chế... Đặc biệt trong "kho hàng nóng" của hắn có một khẩu súng K54 được làm giả y như thật.
| Vũ khí của Thạch Quang và đàn em bị thu giữ. |
Từ lời khai của tên “trùm” này, ngày 23/5 Cơ quan quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Bạc Liêu bắt tiếp Trần Văn Hưng (34 tuổi, phường Nhà Mát, thành phố Bạc Liêu) cùng Nguyễn Nguyên (44 tuổi) về hành vi tàng trữ vũ khí trái phép.
Liên quan vụ việc, trước đó cảnh sát còn bắt 3 người trong nhóm của Thạch Quang là Lý Sa Phal, Trịnh Hoàng Nghĩa (52 tuổi) và Nguyễn Minh Trực (36 tuổi) để điều tra hành vi cưỡng đoạt tài sản, cố ý gây thương tích và tàng trữ vũ khí trái phép.
| Trần Văn Hưng tra tay vào còng. |
Chiều 23/5, Phó chủ tịch UBND tỉnh Bạc Liêu Lê Thị Ái Nam đã tặng bằng khen cho ban chuyên án đồng thời thưởng 10 triệu đồng.
Thiên Phước
06:36
Kiemtienonline

